Tô Khỏa Nhi vừa giận vừa bực, nhưng rồi dần dần bình tĩnh lại, bắt đầu nhíu mày suy ngẫm.
"Chẳng lẽ lại đoán sai rồi… Chữ 'lục' còn có ý nghĩa khác sao? Ta sai rồi ư? Nhưng hắn chỉ để lại một chữ 'lục', thì giải thế nào được… Âu Dương Lương Hàn này thật đáng ghét, ỷ vào học thức mà kiêu ngạo trêu người như vậy."
Dưới ánh trăng, trên con đường nhỏ lát đá xanh, hai chủ tớ mỗi người một suy nghĩ, tiến gần đến Túy Ông đình.




